La Sơn Phu Tử

Nhà xuất bản Minh Tân (Paris, 1952)

Trích đoạn lời nói đầu

“Nhưng mục-đích viết sách này, không những muốn nêu cao một gương trước, muốn khảo-cứu một vấn-đề lịch-sử, mà còn để tìm một mối lợi có thể giúp con cháu phu-tử xây lại từ-đường và bia kỷ-niệm. Cho nên càng để chậm ra, thì sự giúp-đỡ ấy càng chậm thêm.

Vả bây giờ¹, nước ta đương qua một thời-kỳ biến, nền độc-lập mới xây. Từ hồi Pháp-thuộc, đến lúc thoát-ly, có nên xuất, xử thế nào, cũng có lắm người nghị-luận. Họa chăng gương phu-tử sẽ đủ cho người soi.

Còn về giá-trị sử-học, tôi không tham vọng. Nhưng, trong khi nền sử-học ta mới phôi-thai, tôi đã gắng để tránh cái họa lẫn sử-ký với tiểu-thuyết, và để tránh cái tật bạ đâu lấy đó.

Trong lúc viết sách này, nếu không có thân-phụ tôi và nhiều cụ túc-nho giúp sức, thì sự khảo-cứu của tôi cũng không công-hiệu.

Vậy quyển sách này là của một kẻ hậu-sinh ở vào thế-hệ mới tặng tất cả thế-hệ trước, mà LA-SƠN PHU-TỬ xứng-đáng đứng nhân danh.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *