Trích lời nói đầu
Tập Danh-tử khoa-học này mục-đích là đề cho người giảng với người nghe có một ngôn-ngữ tương-đồng trong khi bàn-bạc về khoa-học.
Cách tôi chọn chữ thể nào, trong lời dẫn sau này tôi sẽ giải kỹ-càng. Nhưng tóm tắt thì đại-ủy có hai: Một là tôi dựa theo sự tiến-hóa thiên-nhiên của Việt-ngữ mà đặt chữ, hai là luôn luôn tôi đứng vào phương-diện thực-tế, và đặt một chữ nào tôi cũng thí-nghiệm sự dùng nó có lợi hay không.
Chắc thể nào, độc-giả cũng có người dĩ-nghị và bắt bẻ.
Đó sẽ là một điều may cho tôi, vì tôi xưa nay chỉ độc một lòng học hay chữa dở. Tôi vẫn ghi tâm chuyện xưa ngươi Địch-thông cho sự “ Sinh nhi bất vân quá ” (trong đời mà không nghe ai chỉ điều lối cho mình) là một sự không may.