trích lời nói đầu của sách
“Đọc xong đoạn sử này, độc-giả sẽ thấy, cách đây ngót nghìn năm, cha ông ta đã đủ tài-năng, nghị-lực để gây dựng, tổ-chức và gìn-giữ khoảnh đất gốc-cối của tổ-quốc ta ngày nay; độc-giả sẽ nhận thấy huyết-quản của chiến-sĩ bây giờ vẫn chan-hòa máu nóng của tổ-tiên, máu nóng mà không lẽ có người không mang một giọt. Dẫu trong nhất-thời, có kẻ lỡ-lầm làm hại nước, hoặc con dân một nước có ý-tưởng dị-đồng, trước nạn bại-vong, giọt máu ấy cũng đủ gây nên chí quật-cường, lòng tương-ái.
Vẫn biết sống về tương lai; nhưng dĩ-vãng là gương nên ngắm lại.
Vẫn biết tương-lai là thế-giới đại-đồng; nhưng trước lúc ấy, nước mình phải là một nước thật.
Vẫn biết chớ vin vào phân-tranh đời trước mà gây oán-thù đời sau, nhưng biết rõ sự tranh-đấu đời xưa, sẽ làm cho các nước càng kính nể nhau thêm, và mới hiểu vì sao mà phải cộng-tác ngang hàng.
Đó là những ý-tưởng và nguyện-vọng của tác-giả trong khi viết bài tựa này. Tưởng cũng không lạc-đề đối với vấn-đề Lý Thường-Kiệt.
Viết tại Hà-nội tháng 5 năm Kỷ-Sửu (1949)”